Trận đánh tuổi hai mươi

CCB Nguyễn Đức Đào

01/10/2022 10:28

Năm 1968, học xong khóa đào tạo của Binh chủng Đặc công, Đức Đào cùng anh em hành quân theo đường mòn Hồ Chí Minh vào Nam chiến đấu. Sau 6 tháng đi bộ ròng rã, đã đến được Tà Nốt - Tà Xăng của nước bạn Campuchia. Sau đó, được tuyển chọn đào tạo tiếp tại Trường Đặc biệt Trung ương cục miền Nam thêm một thời gian.

Cả đoàn chỉ có tôi là người Nghệ An, được bổ sung vào đơn vị Đặc công 2, PK 23, Z28 do Đại tá Tư Thân và Tư Chu chỉ huy. Đội tôi gồm có 30 người, tổ chức theo từng tiểu đội 3 người, luồn sâu vào hậu phương địch để hoạt động, chủ yếu đánh phá sân bay Tân Sơn Nhất và các huyện Bến Lức, Tân Trụ, Cần Đước, Cần Giuộc, tỉnh Long An. Bộ phận của tôi đặt hậu cứ ở vùng sình lầy giữa 2 xã Long Định và xã Long Cang, ấp chiến lược hai xã này có cơ sở cách mạng của ta.

dvh2qsa1-1664594846.jpg
Ảnh do tác giả cung cấp.

 

Đêm 17-4-1972, đơn vị được lệnh đánh tiêu diệt căn cứ Long Cang. Căn cứ này nằm giữa 2 đồn địch là Long Định và Bến Đò. Trận đánh được chia thành hai mũi tấn công. Tôi tham gia hướng Tây Bắc cùng anh Út Thương là Đội trưởng, anh Hai Sên phụ trách Chính trị viên. Anh Hai Sên là người gốc xã Long Cang, còn anh Út Thương ở huyện Tân Trụ cùng tỉnh.

Khoảng 1 giờ sáng, chúng tôi vượt được nhiều lớp hàng rào dây thép gai, qua sân bóng đá của địch, gần đến lô cốt đầu cầu thì vướng phải mìn gắn ở hàng rào, bị lộ. Tín hiệu cường tập phát ra, tất cả nhào lên nhưng giặc trong lô cốt bắn ra xối xả, anh em đang vượt hàng rào nhiều người trúng đạn ngã xuống nằm lên trên hàng rào, một số anh em mới sờ được lô cốt đầu cầu cũng bị trúng đạn giặc ngã xuống, tôi bị thương ở phần mềm, máu chảy ra nhiều nhưng vẫn lết được, tình hình nguy cấp lắm nên lệnh phát ra rút quân. Đúng lúc này, địch từ 2 điểm Long Định và Bến Đò đến ứng cứu. Mũ sắt giặc lố nhố, dày đặc, anh Út Thường dùng thủ pháo và AK báng gấp, còn tôi dùng M79 bắn liên tiếp vào từng tốp quân địch. Tiếng nổ chát chúa phủ đầu, chúng không ngóc lên được. Khi chúng tôi ngừng bắn, chúng lại kêu la om sòm, hỗn loạn, tôi vừa bò vừa bắn vừa rút thì anh Út Thương hô quyết tử ngoái lại anh bị thương nặng gãy chân, không bò được nữa. Bí quá, tôi để anh lên lưng mình rồi bò theo kiểu con rùa vượt qua sân bóng, qua 3 hàng rào nữa thì trời gần sáng, phát hiện mô đất nhỏ có bụi cây che khuất trong hàng rào, tôi ngừng lại nghỉ lấy sức, người Đội trưởng trên lưng tôi hỏi:

- Còn “quả thông minh (lựu đạn nổ nhanh không có dây cháy chậm)” không Tư ? Tôi trả lời:

- Còn!

Anh bảo:

- Đưa nó cho anh.

Anh rời khỏi lưng tôi nói tiếp:

- Cứ thế này thì cả 2 cùng chết. Tư theo lệnh anh, Tư rút ra theo kênh bơi về hướng Vàm Cỏ Đông, ít nhất vài trăm mét rồi chém vè (trốn) trong dừa nước. Chiều tối quay lại đón anh. Đi đi!

Nhìn anh máu me đầy người, đau đớn, tôi chần chừ giây lát rồi nghe anh, khẩn trương bò ngược để xóa dấu vết, ngụy trang nơi anh nằm cẩn thận, ghé vào tai anh, nói để anh đủ nghe:

- Chiều tối, Tư nhất định quay lại đón anh.

Tôi lặng lẽ từ biệt, chui qua số hàng rào còn lại, xuống lạch bơi như anh dặn. Vết thương ở cẳng chân, đầu gối bị nước mặn ngấm vào nhức đến tận xương, khi rúc đầu vào bụi dừa nước, toàn thân ngâm dưới bùn, đầu gác lên bẹ dừa, thở và ngất lịm.

Tỉnh lại, tôi trở mình, chờ đến chập choạng tối quay lại tìm người chỉ huy thân yêu, nhưng không còn thấy anh nữa. Nhìn vệt máu được quệt về phía địch, chắc anh không đủ sức nổ quả lựu đạn tự sát, đã bị địch bắt. Tôi lặng lẽ bơi xuống sông, hướng về xã Long Định bắt liên lạc với anh em như giao ước khi bước vào trận đánh.

Tới nơi, tôi phát ám hiệu như cá thòi lòi (tóc tóc tóc tóc). Một lúc sau, có ám hiệu phát ra, chúng tôi gặp nhau. Chỉ còn anh em hướng bên kia sau trận đánh. Chúng tôi ôm nhau khóc. Người nào cũng băng đầu, băng tay, đang bàn cách bắt liên lạc với chúng tôi. Chỉ huy đội có 4 người thì chỉ còn lại anh Sáu Chính trị viên phó đội.

Hai ngày sau, cơ sở bảo lại:

Trưa hôm đó, bọn giặc bắt được anh Sên và anh Út Thương khi 2 anh bị thương quá nặng. Chúng tức tối lồng lộn vì bị chết nhiều tên trong trận đánh đêm qua. Chúng trói 2 anh vào cọc, dã man đem phơi nắng ở Long Cang để thị uy, đe dọa mọi người. Chúng ra điều kiện: Đầu hàng, khai báo với quốc gia sẽ được băng bó, chữa trị. Nhưng hai anh đã bất khuất trả lời: Đến giờ này mà tụi bay còn bảo đầu hàng à?

Đau đớn, đói khát và nóng bức, đến 12 giờ trưa ngày 18/4/1972, các anh đã trút hơi thở cuối cùng trên mảnh đất quê hương.

Đến ngày giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất Tổ quốc, tôi còn cùng đồng đội tham gia nhiều trận đánh quyết tử vì độc lập tự do, nhưng trận đánh đầu tiên ở lứa tuổi 20 này thì không bao giờ quên được. Hình ảnh người chỉ huy sống đầm ấm với đồng đội, kiên cường bất khuất với kẻ thù còn sâu đậm mãi trong ký ức. Các anh đã bí mật, thương yêu, che chở đến hơi thở cuối cùng để tôi được sống đến ngày nay.

Trái tim người lính

Bạn đang đọc bài viết "Trận đánh tuổi hai mươi" tại chuyên mục Văn hóa - Xã hội. | Hotline: 08.4646.0404 | Email: toasoan@vanhoavaphattrien.vn